Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Đặng Đình Quý- niềm đam mê và những trang viết phi thường

Đặng Đình Quý- niềm đam mê và những trang viết phi thường

(Khám phá) - Đến 3 tuổi, Quý vẫn là đứa trẻ oặt ẹo trông đến tội nghiệp, gần 5 tuổi mới chập chững những bước đi khó nhọc đầu đời.

Tôi biết Quý qua sự giới thiệu của một người quen, sau mấy bận gọi điện hỏi han, tôi mới khoác ba lô nhảy xe đò từ Đà Nẵng tìm đến vùng đất Mũi Kê Gà thuộc huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận để gặp Quý.
[links()]
Khác với những gì tôi đã hình dung, Quý trước mắt tôi là 1 chàng trai có khuôn mặt khôi ngô, đôi mắt sáng long lanh nhưng đôi tay lại co quắp, đôi chân yếu, gầy guộc, tật nguyền.

Phải khó khăn lắm, Quý mới vượt qua mấy chục bậc tam cấp từ khu vực nhà hàng của Eco Spa Village Resort lên tận đường cái để đón tôi, rồi đưa tôi trở lại khu vực uống cà phê nằm sát với mép biển xanh đang rì rào sóng vỗ.

Bên tách cà phê đang thoảng hương ngào ngạt cùng tiếng sóng biển rì rào vỗ vào vô tận ngút ngàn xanh, Đặng Đình Quý ngồi kể cho tôi nghe về cuộc đời của 1 chàng trai 28 tuổi.

Những câu chuyện tuổi thơ buồn, đau và hạnh phúc, những biến cố tưởng chừng như rồi sẽ buông xuôi, những khát vọng phi thường, những đoạn trường nghiệt ngã…tất cả đã hiện ra trong niềm xúc động đến nghẹn ngào.
Đặng Đình Quý
Đặng Đình Quý
Quê Quý ở làng La Tiến, xã Nguyên Hòa, huyện Phù Cừ, tỉnh Hưng Yên. Năm 1984 khi mới lọt lòng mẹ, Quý đã phải chấp nhận sự nghiệt ngã của số phận, khi bác sĩ khẳng định Quý bị bại não bẩm sinh.

Đến 3 tuổi, Quý vẫn là đứa trẻ oặt ẹo trông đến tội nghiệp, gần 5 tuổi mới chập chững những bước đi khó nhọc đầu đời.

Để chạy chữa căn bệnh quái ác của Quý, bố mẹ và người thân đã dốc hết những gì có giá trị trong nhà để bán lấy tiền thang thuốc, nhưng kết quả Quý vẫn là đứa trẻ tật nguyền, chân tay teo tóp, đi đứng chậm chạp và nói không tròn tiếng.

Trắng tay, bố mẹ quyết định gửi Quý cùng đứa em trai lại cho bà nội và người cô ruột để bươn chải tìm đường lên vùng kinh tế mới Lâm Hà (Lâm Đồng) kiếm kế mưu sinh.

Dưới mái tranh nghèo bên dòng sông Luộc, một người bà tuổi đã xế chiều hôm sớm mưu sinh bằng gian hàng xén, một người cô là giáo viên tiểu học với đồng lương ba cọc, ba đồng, vậy mà họ đã chắt chiu để dưỡng nuôi anh em Quý qua từng ngày khôn lớn.

Năm lên 6 tuổi, người thân chạy vạy để đưa Quý đến trường vào lớp 1. Nhìn tấm thân hom hem với tay chân co quắp, nhiều người bảo rằng “cho cháu đến trường cho vui chứ học hành làm sao được”, nhiều khi nhìn đứa cháu tội nghiệp lê những bước chân khó nhọc dưới sân trường, vật lộn hàng giờ để tập đánh vần một hai con chữ, người cô ruột của Quý đã ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong.

Vậy mà như có phép màu, Quý học hành rất chăm chỉ và kết quả ngày càng được nhiều người thán phục, nhiều bạn bè từ khi còn trêu chọc Quý nay đã trở nên thân ái để cùng nhau phấn đấu trong học tập.

Ngoài giờ đến trường, Quý cùng bạn bè đồng trang lứa cũng ruỗi rong khắp nơi trên cánh đồng làng để mò cua, bắt ốc, tuy thành quả lao động không thể bằng các bạn lành lặn khác, nhưng không buổi nào ra đồng mà Quý phải chịu cảnh trở về tay không, mỗi lần như thế bà và cô của Quý cứ mừng mừng, tủi tủi nước mắt lưng tròng.

Học xong lớp 9, Quý và em trai từ biệt miền đất thơ ấu của mình, từ biệt bà và cô để theo bố mẹ vào sinh sống ở vùng đất đỏ ba-zan Lâm Hà (Lâm Đồng) nơi có những cánh rừng cà phê bạt ngàn xanh ngút mắt.

Đến vùng đất mới, do gia cảnh khó nghèo vì liên tiếp nhiều mùa cà phê rớt giá, Quý đành phải chấp nhận nghỉ học ở nhà để dành niềm vui đến trường cho đứa em trai.

 Những ngày thôi học, Quý tìm niềm vui ở việc đi câu cá giúp gia đình cải thiện bữa ăn và chăm sóc những luống cà phê đang vào thời kỳ đơm hoa kết trái.

Lao động chân tay đối với một con người lành lặn đã là khó khăn trăm bề, nhưng với Quý, chàng trai tật nguyền giàu nghị lực vẫn từng ngày trằn mình với công việc của một nông dân làm cỏ, bón phân…và không nguôi ấp ủ ước mơ sẽ có lúc cà phê được giá để  kinh tế gia đình bớt khổ, để bản thân sẽ được tiếp tục đến trường.

Trong cảnh khó nghèo bí bách, có khi, bố Quý rầu rĩ nói với vợ mình rằng “Thôi thì con mình tật nguyền, học hành đến biết đọc, biết viết thế cũng là đủ, ít lâu nó lớn thì tìm cho nó 1 người vợ, đến lúc mình già không lo lắng được cho con thì cháu mình cũng đủ lớn để cho bố nó nương tựa…”.

Thế rồi, trời như chiều lòng người, liên tiếp mấy năm sau cà phê bán rất được giá, với 7 ha cà phê của gia đình, lúc vào mùa cũng đã có của ăn của để.

Không để cho ước mơ của mình lụi tắt, Quý xin được tiếp tục đi học chương trình bổ túc văn hóa tại một Trung tâm giáo dục – dạy nghề cách nhà 6 km. Lần hồi rồi Quý cũng lấy được tấm bằng tốt nghiệp lớp 12.

 Vốn rất thần tượng Abraham Lincoln – Một  của người nghèo, một vị tổng thống đã mở ra nhiều bước ngoặt trọng đại cho lịch sử nước Mỹ.

Quý đã làm hồ sơ dự thi vào học ngành Luật của Đại học Đà Lạt. Thế nhưng, hai lần dự thi, ba lần bài thi của Quý được hội đồng giám khảo soi xét, nhưng Quý vẫn thiếu 1 điểm để vào trường.

 Đó cũng là lý do đưa đẩy Quý đến làm sinh viên của Khoa Quản trị Du lịch – Trường Đại học Yersin – Đà Lạt.

 Trong suốt thời gian theo học, bằng tất cả sự nỗ lực của mình, Quý đã nhận được những học bổng rất danh giá như: học bổng “Thắp sáng ước mơ tuổi trẻ Việt Nam” do Tỉnh Đoàn Lâm Đồng trao tặng; học bổng “Ươm mầm ước mơ” do Ngân hàng Sacombank trao tặng; học bổng IPL “hạt giống lãnh đạo” do Học viện Doanh nhân tổ chức…

Ai đó nói rằng,  luôn là nơi chốn ẩn náu của những tâm hồn yếu đuối, họ tìm đến với phim ảnh không những để tìm kiếm một bến đỗ bình yên mà còn là để gửi gắm, ký thác những nỗi niềm sâu kín.

Và như một lẽ tự nhiên của định mệnh, chàng thanh niên tật nguyền Đặng Đình Quý đã chọn việc viết kịch bản phim truyền hình để làm cái bến đỗ bình yên cho tâm hồn mình, để làm nơi ký thác những khát khao cháy bỏng của một tâm hồn dễ vỡ với dài rộng cuộc đời đa sắc diện này.

Ngồi đối diện với tôi trước muôn trùng sóng biển, Quý kể rằng: Tình cờ em đọc được cuốn sách in mấy kịch bản phim của Đạo diễn Đặng Nhật Minh có tựa là “Bao giờ cho đến tháng Mười”.

Đọc xong, ngồi ngẫm nghĩ…vậy là viết liền một mạch câu chuyện phim dài đến 1.026 trang bản thảo (khi dựng phim chừng 40 tập) với tựa đề “Những mùa hè đã qua”.

Viết xong, em mạnh dạn gửi đến Hãng phim truyện Việt Nam và âm thầm chờ đợi. Một ngày, người đại diện của hãng phim gọi  đến Khoa Quản trị Du lịch – Đại học Yersin Đà Lạt để tìm Quý và thông báo với em rằng kịch bản “Những mùa hè đã qua” sẽ được đưa vào kế hoạch sản xuất phim do đạo diễn Bùi Cường dàn dựng.

Phía hãng phim đồng ý trả nhuận bút cho Quý số tiền là 20 triệu đồng. Kịch bản này là câu chuyện của 3 người bạn trẻ Hoàng Thanh – Mai Anh – Bích Vân, họ cùng nhau học tập và lớn lên dưới 1 mái trường.

Câu chuyện kéo dài 13 năm với đủ mọi cung bậc của tình cảm, đủ mọi biến cố của đời người.

Mai Anh trở thành một cánh hoa phiêu dạt chốn bụi đời; Hoàng Thanh được người thân đưa đi du học ở Mỹ; Bích Vân trở thành người quản lý một chuỗi khách sạn của gia đình.

 Trong hành trình của cuộc sống, trong quá trình kiếm tìm hạnh phúc, những nhân vật trong phim đã phải trải qua rất nhiều khúc thăng trầm khiến họ phải rời xa nhau, nhưng vẫn luôn đau đáu nghĩ về nhau…

Mọi chuyện diễn ra rất suôn sẽ, những tưởng kịch bản đầu tay của Quý đã được dựng thành phim, thế nhưng cho đến thời điểm này, những trang bản thảo của “Những mùa hè đã qua” vẫn còn nằm trong ngăn kéo.

Sau khi hoàn tất “Những mùa hè đã qua”, Quý bắt tay viết kịch bản phim “Mùa mai anh đào” dài 32 tập.

 Đây là kịch bản Quý viết về Đà Lạt, thành phố mộng mơ với những con người nhân hậu đã cưu mang Quý trong một khoảng thời gian dài đèn sách.

Bên cạnh đó, Quý muốn thông qua bộ phim này để đưa hình ảnh và vẻ đẹp thanh tao của loài Mai anh đào ở Đà Lạt đến được với nhiều người và để quảng bá hình ảnh du lịch Việt Nam đến với công chúng muôn phương.

Quý bảo, một thanh niên gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt như thế mà vừa học, vừa hoàn tất niềm đam mê của mình là một cố gắng lớn.

Tuy nhiên, phải đến lúc Quý cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp đại học để bước xuống đời, hòa mình vào cuộc mưu sinh cơm áo với những người xung quanh mới thấy hết những nghiệt ngã của lẽ đời.

Sau những lần được tôn vinh, được nhận học bổng này, học bổng nọ, Quý nhận được từ những người lớn hơn mình rất nhiều lời hứa, rằng sau khi tốt nghiệp, Quý sẽ được ưu ái nhận vào làm việc chỗ này, chỗ nọ…nhưng thế rồi, sau ngày ra trường ít lâu, Quý đã gửi đi chừng trên dưới 20 email có đính kèm CV xin việc, nhưng mòn mỏi chờ đợi vẫn chẳng thấy có hồi âm. Buồn, thất vọng, nhưng vẫn phải sống để chờ đợi một cái gì đó ở phía tương lai.

 Vậy là Quý chấp nhận theo chân một ông họa sĩ già ở Đà Lạt, đến trọ gần nhà ông để hành nghề viết kịch bản phim thuê.

Theo thỏa thuận giữa Quý và ông họa sĩ già phố núi thì ngày ngày Quý cứ miệt mài viết kịch bản phim thuê cho ông họa sĩ, nếu kịch bản phim nào bán được, Quý sẽ được trả 25% toàn bộ giá trị.

 Nếu kịch bản không bán được, Quý vẫn được bao ăn ở nhà trọ và trả thêm 500.000 đồng mỗi tháng để tiêu vặt.

Trong khoảng thời gian hành nghề viết kịch bản phim thuê ấy, có một kịch bản phim dài 30 tập mang tên “Trăng thề” đã được bán với giá 150 triệu đồng. Kiếm được một số tiền, cùng lúc có người bạn thân đang làm việc ở Eco Spa Village Resort mời xuống chơi.

 Vậy là Quý lên đường đi thăm bạn. Quý nói với tôi rằng, chuyến đi ấy, Quý nghĩ chỉ đến thăm bạn đôi ba ngày rồi sẽ tìm cách vào Sài Gòn để kiếm kế sinh nhai.

 Ai ngờ, mảnh đất bình yên ở ngay bên mũi Kê Gà này đã níu giữ bước chân Quý lại. Chỉ 1 CV xin việc chuyển qua đường email, sau vài câu phỏng vấn từ xa của người chủ khu Resort, Quý đã trở thành nhân viên ở đây.

Đã ba năm qua, với cương vị của 1 nhân viên giám sát chất lượng phục vụ khách hàng, hàng ngày Quý phải đi quanh khu Eco Spa Village Reort để kiểm tra, nhắc nhở những nhân viên phục vụ ở các bộ phận trong khu nghỉ dưỡng.

Với đồng lương chừng vài triệu đồng mỗi tháng, Quý bảo cũng tạm ổn với một đời sống bình thường

Đêm đêm, trở về trong căn hộ nằm ngay trên mé biển, Quý cặm cụi để hoàn tất nốt những tập cuối cùng của kịch bản phim “Bình minh trước biển” một bộ phim Quý dự định sẽ viết 30 tập về mảnh đất Đà Lạt và Phan Thiết, về Quý và những người tốt bụng xung quanh mình, về những buồn vui của cuộc sống…

Chia tay tôi Quý bảo, ước mơ lớn nhất của Quý bây giờ là có 1 nhà đầu tư điện ảnh nào đó để ý đến những kịch bản phim của Quý, chắp cánh cho những trang viết ấy đến được với người xem và Quý sẽ đầu tư kỹ càng để viết một kịch bản phim về thế giới của những người khuyết tật như Quý.

Nắm tay em, tôi chúc cho những ước mơ của Quý sớm thành sự thực, chúc cho hành trình bước về phía trước của Quý sẽ vơi đi những khúc khuỷu gập ghềnh.           
                                                    
  •  Hoàng Ngọc Thuận

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét